Nếu có kiếp sau...

Em chỉ biết tự trách mình không thể phân thân ra làm đôi để có thể vừa yêu anh vừa ở bên bố mẹ.

Lại thêm một đêm dài không thể nào chợp mắt được, em cứ thế nằm nghe nỗi xót xa đang nối tiếp nhau va đập vào tâm hồn mình. Bao nhiêu giọt nước mắt đã rơi, em chẳng đếm nổi, chỉ biết rằng tâm trí em lúc nào cũng đặc đầy những ký ức của anh.

Em muốn làm kẻ thứ 3

Kẻ thứ ba như em, lặng lẽ làm bờ vai cho anh dựa vào khi mệt mỏi và hờn giận, nhưng rồi lại lặng lẽ rời xa khi hai người làm hòa. Em cũng đáng thương lắm phải không?

Anh à, em vốn nhút nhát và yếu đuối lắm, nên chẳng dám là kẻ thứ ba điên cuồng, hiếu chiến, tranh cướp anh khỏi tay ai đó đâu. Em chỉ là kẻ thứ ba khờ dại và câm lặng, dõi theo hạnh phúc của hai người mà thôi.

13 năm chưa thể quên tình đầu

Giá như thời gian quay trở lại, giá như ngày xưa tôi đừng thích chinh phục thì hôm nay có lẽ đã có cuộc sống tốt hơn, không phải một mình đối diện với 4 bức tường sau khi đi làm về.
13 năm trước, tôi gặp và quen em trong một dịp tình cờ rồi nhanh chóng nhận ra rằng đây là một nửa của nhau. Chúng tôi có khoảng thời gian thật đẹp trong 2 năm, rồi bởi bản tính thích chinh phục, tôi và em xa nhau.

Tình yêu của cô gái bán hoa

Khi anh đến mua hoa, em đã ngỡ ngàng khi phát hiện ra anh chính là người quen của mình.
Cũng như bao nhiêu người con gái khác khi đang ở độ tuổi đôi mươi tràn trề bao hy vọng và mơ ước,

Vì cô ấy cần anh hơn em!

Em chấp nhận buông tay anh để anh đến bên đời một cô gái khác, một người cần anh hơn em!

Cô gái đó ngồi cách xa anh nhưng cái cảm giác muốn ôm chầm lấy anh vì sợ sệt hiện rõ lên đôi mắt. Cô ấy mím chặt đôi môi để ngăn không khóc, để ngăn không cho sự run rẩy biểu hiện ra bên ngoài. Nhìn cô ấy em không còn cảm giác ghen tuông và tức tối mà thay vào đó là một sự thương hại. Có lẽ nào, cô ấy cần anh hơn em?

Nắm chặt tay em, đừng buông anh nhé!

Hơi ấm bàn tay anh

Em thường ngồi trầm ngâm ngắm nhìn anh và tủm tỉm cười một mình. Em thích cái cảm giác thử định nghĩa xem mình yêu điều gì ở anh? Và rồi, mỗi lần anh hỏi em: “Điều gì khiến em yêu và ở bên anh?”, em chỉ lặng lẽ cầm đôi bàn tay anh:
Là đôi bàn tay đầy chai sạn này đây!

Đôi khi phải học cách từ bỏ

Em khoác lên mình bộ váy mang màu trắng tinh khôi, giống hệt như màu của bộ váy cô dâu mà hằng đêm em vẫn thường mơ thấy. Tâm trí em hiện lên rõ mồn một câu nói của anh ngày ấy, rằng: “Đám cưới anh nhất định người mặc bộ váy màu trắng đi bên cạnh phải là em”. Ngày hôm nay em cũng chọn cho mình một bộ váy trắng, em đẹp lắm, chỉ có điều em lại chẳng phải là cô dâu.